Polaroid
Họ ngồi cạnh nhau trong một
quán cà phê xinh xắn. Anh căng
thẳng đến độ không biết bắt
đầu câu chuyện như thế nào. Cô
gái cảm thấy rất khó chịu." Để
mình về nhà còn hơn..." - Cô nghĩ
thầm. Bỗng nhiên, chàng trai gọi
người bồi bàn đến và nói:" Vui
lòng cho tôi thêm một tí muối
vào ly cà phê nhé". Mọi người
ngạc nhiên nhìn anh. Mặt đỏ
bừng ngượng nghịu, nhưng rồi
anh vẫn uống ly cà phê ấy.
Cô gái tò mò hỏi:
-Tại sao anh lại có sở thích lạ
lùng thế?
Anh trả lời :
- Khi còn là một đứa trẻ, tôi sống
gần biển. Lúc ấy do thường chơi
đùa trước sóng biển nên tôi có
thể nếm được mùi vị của biển,
cảm giá nó mặn và có vị chát.
Mùi vị ly cà phê này cũng thế. Nó
gợi cho tôi nhớ về tuổi thơ của
mình, về ngôi nhà nhỏ bé bên
bờ biển và tôi nhớ cha mẹ tôi -
người suốt đời sống ở đấy -
biết bao nhiêu!
Nói đến đây, đôi mắt anh
đẫm nước mắt.
Cô gái vô cùng xúc động
trước những cảm xúc chân thật
tận đáy lòng chàng trai. Một
người đàn ông như thế hẳn là
người sống rất tình nghĩa và
yêu quí, có trách nhiệm với gia
đình. Cô bắt đầu kể về thời thơ
ấu, gia đình, công việc ... của
mình. Buổi trò chuyện thật tuyệt
vời, và đó là sự khởi đầu tốt
đẹp.
Những lần hò hẹn sau, cô gái
nhận ra chàng trai thật sự là
người mà cô cần: anh có lòng
khoan dung, trái tim nồng hậu,
sự chân thành... Anh là người
đàn ông tốt mà cô không thể để
vuột mất. Rồi mọi chuyện diễn
ra hệt như một câu chuyện cổ
tích có hậu: hoàng tử cưới công
chúa, họ sống một cuộc đời
hạnh phúc bên nhau. Và mỗi khi
pha cà phê cho chồng, cô luôn
thêm vào một chút muối theo
cách mà anh thích.
40 năm sau... người đàn ông
qua đời, để lại cho người vợ lá
thư: " Em yêu quí, hãy tha thứ
cho anh, cả cuộc đời anh đã nói
dối em. Nhưng chỉ một việa duy
nhất: ly cà phê muối. Em còn
nhớ lần đấu tiên hò hẹn của
chúng mình ? Lúc ấy anh đã quá
lúng túng, thật ra anh muốn
thêm tí đường vào ly cà phê
nhưng anh đã nói nhầm thành
muối... Thật khó để thay đổi lời
nói nên anh phải uống ly cà phê
ấy. Nhưng anh không thể ngờ
điều ấy đã bắt đầu cho mối qua
hệ của chúng ta. Đã nhiều lần
anh định nói sự thât ấy với em
nhưng anh lại sợ mất em. Bây
giờ anh không còn lo lắng điều
gì nữa, anh muốn cho em biết
sự thật: anh không thích uống
cà phê muối, mùi vị của nó mới
tệ làm sao... nhưng nhờ nó mà
anh đã có em, anh đã tự hứa
rằng anh sẽ không bao giờ nói
dối với em bất cứ điều gì nữa,
và suốt cuộc đời anh đã không
vi phạm lời hứa ấy. Có em trong
đời, đó là hạnh phúc lớn nhất
của anh. Nếu có thể được sống
thêm một lần nữa, anh sẽ vẫn
muốn được biết em và có em
làm vợ, thậm chí anh có phải
uống cà phê muối...".
Đôi mắt cô nhoè đi và lá thư
ướt đẫm...
Một ngày, có người hỏi cô:
"Mùi vị của cà phê muối thế
nào?". "Rất ngọt ngào, bạn ạ!" -
Cô trả lời.
<< Trang Trước
xem mục này
Đang xem: 1
Hôm nay: 1
Tất cả: 25
kmvip
Kmvip