Polly po-cket
"Hai người đàn ông nằm
chung một phòng bệnh...Một
người được phép ngồi dậy mỗi
ngày một giờ, còn người kia
phải nằm liệt giường. Một giờ
duy nhất trong ngày đó, người
đàn ông thứ nhất nhìn qua cửa
sổ ngay tầm mắt mình và kể cho
người bạn cùng phòng nghe
những gì mình thấy được và
người bạn cảm nhận thế giới ấy
qua lời kể....
Một tháng sau, người đàn ông
kể chuyện qua đời. Người còn
lại xin chuyển đến chiếc giường
cạnh cửa sổ. Một chiều, ông cố
gắng ngồi dậy để nhìn ra ngoài.
Phía sau cửa sổ là một bức
tường xám xịt. Ông chợt hiểu
những câu chuyện nghe được
chính là tặng phẩm của người
bạn dành cho những tháng
ngày hiu quạnh của
ông...Khoảng trống xám xịt ấy
đã được người bạn dùng trái
tim để tô điểm thành bức tranh
sinh động ngập tràn hạnh
phúc...".
Câu chuyện nhỏ này trong tập
sách Chicken soup for soul làm
tôi nhớ lại bức tranh của nhà
danh họa Nhật Bản được trưng
bày trong Bảo tàng Mỹ thuật
cách đây vài năm: một bức
tranh không có bất kỳ chi tiết
nào, chỉ là một màu trắng
nguyên sơ với tên gọi "Cửa sổ".
Lúc ấy nó hiện hữu giữa phòng
tranh ngập tràn sắc màu như
một sự lạc lõng. Mãi đến giờ tôi
mới hiểu, đó là cuộc sống...
Cuộc sống không chỉ là những
gì ta nhìn thấy mà còn cả những
giá trị ta cảm nhận bằng trái tim
và tâm hồn. Khi tôi và bạn đứng
trước một khoảng lặng tưởng
như chán ngắt, một bức tranh
tưởng như không hương sắc,
hãy lắng lòng mình lại và ta sẽ
tìm thấy màu sắc thật sự của
cuộc sống: màu của bình yên và
hạnh phúc.
<< Trang Trước
xem mục này
Đang xem: 1
Hôm nay: 1
Tất cả: 18
kmvip
Kmvip