Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Tôi còn nhớ mãi chiếc xe mơ
ước của tôi, một chiếc xe Trans
Am đời 76, đen đậm cùng một
kiểu xe mà Burt Reynolds đã lái
trong phim " Smoky and the
Bandit". Tôi làm thêm cật lực
suốt trung học mới mua được
nó.
Rồi khi đã rong ruổi hàng ngàn
dặm trên chiếc xe này, tôi lại mơ
ước mua được một căn hộ
tươm tất với ít đồ đạc căn bản.
Vừa phải vật lộn để kết thúc
được năm thứ nhất đại học, tôi
vừa liều mình đặt vấn đề với cô
gái trong mộng của tôi. Nàng đã
đồng ý.
Thế là thực tế hiện ra lù lù, tôi
phải nếm trải cái mà người lớn
kinh hãi gọi đó là "trách nhiệm".
Một vài tuần sau, khi đang lái xe
đi đón vợ chưa cưới, một ý
tưởng loé lên từ đâu đó trong
xó xỉnh đầu óc. Ðó là xuất bản
một tờ báo toàn quảng cáo của
các cửa hiệu buôn bán trong
vùng cho sinh viên. Tôi tạm gọi
tờ này là "Mẹo tiết kiệm cho sinh
viên". Chắc chắn rồi sao lại
không làm chứ? Chẳng phải
ngày trước có một ông thầy làm
báo đã nhận xét rằng tôi là
người bán hàng giỏi nhất mà
ông từng gặp sao? Thì bây giờ
tôi làm việc ấy đây!
Tôi ký hợp đồng với một tờ báo
địa phương đứng ra in báo cho
tôi và thuê về một máy xếp chữ.
Buổi tối đó tôi trình bày quảng
cáo trên cái bàn dã chiến. Suốt
cả ngày, giữa chừng các lớp học,
tôi xuống khu vực trung tâm
thành phố để rao bán mục
quảng cáo cho các chủ tiệm. Tôi
rất hào hứng với kế hoạch của
mình và gần như không ngủ. Tôi
biết những khu phố trung tâm
này có lẽ không phải là trọng
tâm của mình, nhưng tôi cho đó
chính là một nơi thích hợp để
bắt đầu việc này. Tôi có thể
thực tập việc buôn bán của
mình và hoàn thiện nó tại đây,
trước khi theo đuổi những địa
chỉ chủ bài - những nơi tôi biết
sinh viên thường lui tới.
Mặc dù một vài ông bà chủ tiệm
trên phố chính từ chối, lại còn
nói:" Tôi có con trai bằng tuổi
cậu. Nó đi cắt cỏ kiếm thêm. Sao
phải làm như thế này cho cực
thế hả nhóc?". Tôi vẫn kiên trì và
mọi việc đâu vào đấy. Tôi phải
bù thêm tiền để có một thiết kế
mỹ thuật, in bốn màu rực rỡ,
phủ bìa trước sau. Tình thế bấy
giờ đúng là treo trên sợi chỉ
mành. Và mọi việc đã sẵn sàng.
Ngày phát hành báo đã đến. Tôi
thuê một góc hội quán sinh viên
để làm nơi đăng ký báo. Vợ
chưa cưới và tôi phải tiếp hàng
đợt sinh viên. Giờ này qua giờ
khác khi ngẫng đầu lên thì mới
hay ngày đã hết. Công việc cũng
đã xong.
Khi ra về, một chuyện kinh
hoàng đập vào mắt chúng tôi:
"Mẹo tiết kiệm cho sinh viên" rải
đầy từ đầu đến cuối sân
trường, và không còn tờ nào
nguyên vẹn. 5000 bản chúng tôi
phát hôm đó thì 4999 bản tan
tành. Cả đêm hôm đó, hai đứa
tôi lo dọn dẹp sân trường và
gặm nhấm vết thương.
Mơ ước làm kinh doanh của tôi
tan tành. Sự nghiệp làm ăn ngắn
ngủi chấm dứt. Vài tháng sau
tiền nong cũng hết sạch. Khỏi
phải nói các cửa tiệm không
muốn quảng cáo nữa. Thêm vài
tháng nữa tôi lấy vợ. Chúng tôi
xoay sở cũng thuê được một
chỗ nho nhỏ để ở, ngoài ra
chúng tôi cũng mua được một ít
đồ đạc, không nhiều. Tôi cần
phải làm để nuôi gia đình. Tôi
đến xin làm chân quãng cáo
trong cho một đài phát thanh
địa phương. Ban đêm tôi chạy
bàn. Nhưng tôi muốn có nhiều
hơn thế. Tôi biết rằng nếu mình
thử lần nữa, có thể ý tưởng sẽ
thành. Tôi cũng muốn học xong
đại học, lấy cho được cái bằng.
Những lời nói buồn bã của một
trong những thầy dạy tôi còn
ám ảnh tôi mãi:"Em nên nhớ,
một nền giáo dục đại học thực
sự là dạy người ta biết kết thúc
việc đã bắt đầu."
Vợ tôi và tôi làm việc cật lực và
tiết kiệm. Ðến mùa hè năm sau,
chúng tôi đã có đủ tiền để trang
trải chi phí số thứ hai của "Mẹo
tiết kiệm cho sinh viên". Tôi
quyết tâm rút kinh nghiệm lần
truớc. Lần này tôi đến những cơ
sở bán những thứ sinh viên cần,
và đến trước hết là những nơi
mà sinh viên thích. Tôi la cà mọi
tiệm pizza, những quán
hamburger, mỗi quầy rượu
trong thành phố. Tôi không
xuống những cửa hiệu sang
trọng ở trung tâm nữa. Tất cả
được tuyên bố ở trang bìa:" Với
phiếu mua hàng và giảm giá, trị
giá hơn 589USD, có giá trị trong
suốt một học kỳ".
"Mẹo tiết kiệm cho sinh viên" số
2 đã được đón nhận nồng nhiệt.
Công ty của tôi bắt đầu từ đó và
lớn dần. Tôi đã đi học trở lại.
Năm 1996, vào năm học cuối,
Hội Doanh nhân Ðại học đã trao
giải thưởng:"Doanh nhân - sinh
viên nổi bật nhất trong năm". 15
năm sau khi ra đời, "Mẹo tiết
kiệm cho sinh viên" tiếp tục
thống trị thị trường và chưa có
học kỳ nào mà không tăng lên
về doanh thu và lợi nhuận so
với kỳ trước. Những viên đá
nền cho toà nhà kinh doanh của
tôi đã được đặt như vậy.
Từ đó tôi đã lập thêm hàng
chục công ty khác ở các
ngành nghề khác nhau, hầu
hết là thành công, nhưng
cũng có cái đã that bại. Tôi đi
vòng quanh thế giới giảng
cho sinh viên về kinh doanh.
Tôi dạy họ điều tôi đã học
được: tin vào chính mình,
khó khăn chỉ là tạm thời,
theo đuổi giấc mơ, và không
bao giờ bỏ cuộc.
<< Trang Trước
xem mục này
Đang xem: 1
Hôm nay: 1
Tất cả: 15
kmvip
Kmvip