Ngày đó, tôi chưa một lần
yêu ai và cũng chưa được ai yêu
bao giờ, suốt ngày chỉ quanh
quẩn với việc học. Lớp 12, cái
tuổi của mộng mơ nhưng tôi thì
chưa bao giờ có cái cảm giác đó,
khiến nhiều đứa bạn đùa bảo
tôi là anh chàng không có trái
tim yêu.
Thật tình cờ, một buổi
chiều cuối tháng 4, trên đường
đi học luyện thi đại học, cơn
mưa bỗng đổ ào mà tôi lại quên
đem áo mưa phải trú mưa dưới
một mái hiên. Hơn một tiếng mà
cơn mưa vẫn rất nặng hạt, đang
loay hoay chưa biết tính thế
nào thì tôi nghe tiếng mở cửa
và một giọng nói ngọt ngào: “
Anh vào đây trú mưa cho đỡ
lạnh”. Bất ngờ, tôi chưa biết nói
thế nào thì đã được em đưa
một cái ghế. Tôi ngượng nghịu
nhưng quả tình là rất lạnh nên
không từ chối. Cứ thế tôi ngồi
và ngắm nhìn mưa rơi với một
cảm giác lạ lùng chưa bao giờ có
đang hình thành. Tôi muốn nói
một lời gì đó- cảm ơn chẳng
hạn- với người đã mời tôi vào
nhà nhưng không thể, vì có bao
giờ tôi nói chuyện gì nhiều với
con gái đâu?
“Chắc là anh đi học về hả?”, tôi
giật mình quay lại và trả lời :
“Ừ!”, rồi lại ngó trời mưa. “Anh
học lớp mấy?”, “Mười hai”, “A,
vậy là hơn em một lớp, mà anh
học trường nào vậy?”. “Tôi học
trường Lê Quý Đôn”, “chắc là
anh học giỏi lắm nhỉ?”, “Cũng
thường thôi...”. Câu chuyện cứ
thế tiếp tục, tôi có dịp nhìn kĩ
em hơn- khuôn mặt rất xinh và
nụ cười tươi như hoa mà mãi
đến bây giờ tôi cũng không sao
quên được. Trời tạnh mưa, tôi ra
về mà không quên cám ơn và để
lại địa chỉ. Một nụ cười rất tươi
khép lại sau cánh cửa. Tôi đạp
xe ra về mà không biết rằng nụ
cười đó sẽ có một giá trị như
thế nào.
Những ngày tôi ôn thi đại học
cũng là những ngày chúng tôi
có thật nhiều kỉ niệm. Em
thường đến nhà tôi để hỏi bài,
tôi cũng thường đến thăm em,
ngồi nghe em đàn piano hàng
giờ. Thú thật là lúc đó tôi rất
mến em, nhưng cứ tự hỏi không
biết đó có phải là tình yêu
không ? Em đối với tôi rất tốt và
rất tình cảm, còn tôi chưa có đủ
can đảm để nói ra những suy
nghĩ của riêng mình. Chúng tôi
hay đi chơi với nhau và tâm sự
cho nhau nghe cả một khối mơ
ước ngày mai....
Một năm trôi đi, tôi đã là sinh
viên đại học, còn em đang
chuẩn bị cho kì thi đại học sắp
tới, bài vở đứa nào cũng nhiều
nên chúng tôi ít gặp nhau hơn.
Tôi đi học ở Thủ Đức, chỉ có thứ
bảy và chủ nhật là rảnh để ghé
thăm em, Thời gian này, chúng
tôi nhận thấy có lẽ hai đứa đã
lớn nên trầm đi nhiều và ít nói
hơn. Cả hai đều nhận ra sự thay
đổi đó, nhưng vẫn dành cho
nhau những gì tốt đẹp nhất. Cho
đến tận bây giờ khi ngồi viết
những dòng chữ này, tôi vẫn
còn nguyên vẹn cái cảm giác
ngọt ngào mà em đã mang đến
cho tôi. Thời gian đó, chúng tôi
chưa một lần nắm tay nhau dù
đã rất thân. Em sợ và tôi cũng
sợ...
Rớt đại học, em buồn rất lâu, tôi
chia sẻ cùng em bằng cách mà
theo tôi là tốt nhất để giúp em
qua được những ngày tháng
này. Chúng tôi đi chơi với nhau
nhiều hơn, có những buổi đi bên
nhau em chẳng nói được một
câu nào, hỏi gì em cũng chỉ cười,
nụ cười khác xa lần đầu tiên tôi
gặp em.
Có một buổi đi chơi, em hỏi tôi :
“Có bao giờ anh nghĩ là mình sẽ
đánh mất cái mà mình yêu
thương không?”. Tôi trả lời:
“Chưa bao giờ anh nghĩ đến
điều đó, nhưng nếu có, chắc
chắn là anh sẽ rất buồn”. Rôi em
nheo mắt nhìn tôi và bảo: “Tâm
trạng em bây giờ là như vậy đó.
Việc thi rớt đại học đã mang đi
trong em nhiều dự định tốt đẹp.
Em không biết mình nên làm cái
gì bây giờ nữa...”. Rồi em gục
đầu lên vai tôi khóc ngon lành
như một đứa trẻ. Tôi như anh
khờ, chẳng biết nói gì.
...Một tuần trước ngày lên máy
bay cùng gia đình đi nước
ngoài, em đến thăm tôi nhân
ngày sinh nhật, tặng tôi một bó
hoa hồng và một gói quà, bảo là
đợi em về rồi hãy mở. Hôm đó
trông em xinh xắn như một
thiên thần. Hai chúng tôi đi chơi,
ăn đủ thứ mà con gái hay thích
ăn. Em bảo, chắc còn lâu lắm em
mới được ăn lại những món ăn
này. Lúc đó tôi chưa hiểu ý em
nên tôi cũng không nói gì. Về
nhà, tôi mở quà ra xem thì trong
đó có một tấm hình của em và
một cuốn nhật ký. Tất cả những
suy nghĩ sống động trước mắt
tôi. Em viết là em rất thương tôi
và biết chắc là tôi cũng vậy, dù
không ai can đảm để nói ra lòng
mình. Đằng sau tấm hình em
viết là : “Tặng anh để nhớ mãi
đến em và những tháng ngày
qua của hai đứa.”. Suốt tuần tôi
ôm cuốn nhật ký nghiền ngẫm.
Tôi giận em và giận cả mình. Tôi
giận em vì không nói cho tôi
biết là em sẽ đi nước ngoài từ
những ngày đầu quen nhau, tôi
giận mình sao quá nhát gan,
không sớm nói cho em hiểu
được lòng mình, giờ thì mọi thứ
đã muộn...
Ngày em ra phi trường cũng là
ngày tôi thi học kì 2 năm thứ
hai, không có cơ hội gặp nhau
lần cuối. Đêm trước khi em đi,
chúng tôi cũng chẳng nói được
gì với nhau. Em khóc, còn tôi chỉ
có can đảm nắm tay em và hôn
lên tóc em để nghe tim mình
rung động. Em cầu chúc tôi hạnh
phúc trong cuộc sống, tôi lặng
im để cảm nhận tất cả...
Vài tháng sau tôi nhận thư em.
Em bảo là em vẫn rất nhớ tôi. Dù
ở phương trời nào thì tôi vẫn
hiện diện trong em, như minh
chứng cho một tình yêu ngây
thơ, trong sáng. Em cầu chúc cho
tôi công danh thành đạt và sớm
có người yêu để chia sẻ buồn
vui như tôi và em đã từng. Sau
đó tôi nhận được thư báo tin
em sắp lấy chồng, đó cũng là
người đã bảo lãnh cho em. Thì ra
là vậy ! Tôi nghe cổ họng mình
nghẹn lại. Vì tự ái tôi không viết
thư cho em nữa. Những lá thư
của em cũng thưa dần theo
ngày tháng. Cho đến tận bây
giờ, khi đã ra trường, đi làm và
có nhiều mối quan hệ mới
nhưng tôi cũng chưa hoàn toàn
hiểu vì sao tôi mất em. Vì em, vì
tôi, hay vì tình đầu thường dễ
vỡ ?
<< Trang Trước
xem mục này
Đang xem: 1
Hôm nay: 1
Tất cả: 15
kmvip
Kmvip

Polaroid