Một đêm, khi tôi gần như
không còn nghị lực và sức chịu
đựng nữa trước những khó
khăn trong cuộc sống thì một
biến cố từ lâu bị lãng quên chợt
hiện về trong ký ức.
Lúc đó tôi lên mười, cũng là
thời gian mẹ tôi đang trong cơn
bệnh thập tử nhất sinh. Một
đêm, lúc thức dậy uống nước, đi
ngang qua phòng ba mẹ, tôi
chợt thấy ở đó đèn vẫn còn
sáng. Tôi nhìn vào. Ba đang ngồi
trên ghế cạnh giường mẹ, chẳng
làm gì cả, còn mẹ đang ngủ. Tôi
hoảng hốt chạy vào: "Chuyện gì
vậy ba ? Sao ba không ngủ?".
Ba chạm nhẹ vào người tôi:
"không sao hết. Ba chỉ xem
chừng mẹ thôi".
Tôi không thể nói chính xác là
như thế nào, nhưng ký ức về
biến cố xảy ra từ rất lâu đó đã
cho tôi thêm sức mạnh tiếp tục
gánh vác chuyện gia đình, Ngọn
đèn đáng nhớ đó, và sự ấm áp
từ căn phòng ba mẹ đã là một
sức mạnh thần kỳ, và lời nói của
ba cứ theo tôi mãi: " Ba chỉ xem
chừng mẹ thôi". cái trọng trách
mà tôi đang gánh vác bằng cách
nào đó dường như dễ chịu hơn,
như thể có một nguồn lực vực
dậy từ quá khứ hay từ trong
chính bản thân tôi!
Trong những khoảnh khắc
tinh thần suy sụp, những ký ức
tuổi thơ thường trở thành
nguồn lực vô cùng cho nhân
cách, đó là những lăng kính
chứa đựng những cảm nhận của
ta về cuộc đời. như James Barrie
đã từng viết : "Thượng đế cho
chúng ta ký ức để chúng ta có
thể có được hoa hồng giữa
tháng mười hai giá rét".
<< Trang Trước
xem mục này
Đang xem: 1
Hôm nay: 1
Tất cả: 16
kmvip
Kmvip

Polaroid