Polaroid

Em đã quên

Em đã quen với cảm giác luôn có
một người chờ đợi.
Em đã quen cuối mỗi buổi chiều
cầm máy lên có một tin nhắn chờ
sẵn.
Em đã quen được cưng chiều và
tỏ ra khó chịu đối với tất cả
những gì em không thích...
Em đã quen để anh nhìn em
khóc và cũng quen được anh
yêu nhiều lắm.
Xa anh...Em tập quen cảm giác
mong mỏi.Em quen dần cảm giác
không một tin nhắn yêu
thương...Em đã quen tự lau nước
mắt... và dỗ dành.
Và hơn là...
Em tập yêu thương...
Em mới để ý dạo này mẹ già đi
nhiều... Mẹ hay suy nghĩ, lo lắng
về cuộc sống và tương lai của
những đứa con... Mẹ vẫn thường
khuyên bảo nhẹ nhàng... Mắt
mẹ,sao mà buồn vậy! Mẹ có nếp
nhăn rồi ư?
Mẹ ơi! Con xin lỗi...
Chị!
Em mới để ý chị suy nghĩ nhiều...
và chị buồn lắm...
Em ngủ cùng chị mỗi đêm, dỗ
dành chị... còn mình thì thức...
Xa anh, em tự cố gắng mạnh mẽ
hơn bao nhiêu, và em nhận ra
những người thân yêu cũng cần
em như em cần họ vậy. Khi tình
yêu không còn là cứu cánh tinh
thần duy nhất, mẹ đã sưởi ấm
cho em và giúp em vượt qua.
Lúc này, em ước sao có thể phân
thân để giúp đỡ tinh thần cho
nhiều người một lúc... những
người thân yêu...
Cảm ơn anh.
Tình yêu... thôi không còn là thói
ích kỉ của tuổi yêu.
Tình yêu - đến giờ - với em, là
mục đích sống, là hy vọng hạnh
phúc, là cái gì mà em cứ hướng
về mãi mãi.
Tình yêu là khi... dẫu một mình
trên đường, em không cô đơn...
vì trong tim em đã có một bóng
hình.
... đi đâu... em cũng mang theo.
..
__________________
Đang Yêu ...!~

<< Trang Trước
xem mục này
Đang xem: 1
Hôm nay: 1
Tất cả: 12
kmvip
Kmvip