Yêu Một Play Girl

trò chơi trốn tìm đã kết thúc............ anh thề sẽ yêu em suồt đỜi..........

Buzz!!
Quân : Gì thế con hâm?
Trang : Mày làm người yêu tao
nhé thằng chó.
Quân : Hôm nay mày uống thuốc
tâm thần chưa? :s Sao tự dưng
ẩm I xê thế
Trang : Tâm thần cái ** mày
Quân : **** cái thằng bố mày,
*** yêu đương rì cả. Play girl
như mày, tao xoắn kiểu lừa tình
lắm. Mà bao giờ mày mới chịu
gọi tao là anh. Kém tao 2 tuổi mà
xấc vl
Trang : Tao xấc mày khó chịu à
Quân : *** khó chịu nhưng ngứa
*** vl
Trang : Khi nào mày yêu tao thì
tao gọi mày là anh. Đm ngứa thì
gãi đi. Chờ tao chạy sang nhà
mày gãi cho mày à
Quân : *** đùa đâu, mày nói thật
lòng à? :s:s
Trang : Mày tin à
Quân : Biết ngay mà, *** bao giờ
tao tin mày đâu con chó ạ
Trang : Sao mày không thể yêu
tao?
Quân sững người, đang bắn dở
trận CF cá tiền cùng mấy đứa
bạn, chợt Trang buzz, Quân out
luôn, chấp nhận thua chứ chẳng
bao giờ Quân để Trang pm mà
không reply lại lâu quá 5 phút.
Nhưng hôm nay, Trang lạ lắm, tự
dưng nói linh tinh.
Trang kém Quân 2 tuổi, cô nàng
là tiểu thư con nhà giàu, nhưng
hết sức đua đòi, nói cách khác,
Trang biết chơi và chịu chơi.
Quân biết nó trong 1 lần đi ăn
cưới thằng Chủ Fam Au của nó ở
Sài Gòn, nó và Trang đều là
người Hà Nội. Quân đường
hoàng xin phép bố mẹ nghỉ học
để vào Nam ăn cưới, còn Trang
thì bỏ nhà đi cùng với 1 đứa bạn
bằng tuổi nó. Trang với Quân
giống nhau ở chỗ, chịu chơi và
chẳng bao giờ tính toán bạn bè.
Trang có người yêu là 1 cao thủ
trong Au, nhờ đám cưới đó mà
nó gặp mặt người yêu ảo mà
hơn 1 năm trời nói chuyện. Quân
cũng biết sơ qua tên này, hắn
hơn Quân 4 tuổi, tức là hơn
Trang tận 6 tuổi . Trang không
phải là rất xinh, nhưng xinh sắc
xảo, nói chuyện có duyên, khiến
những người đến trước đám
cưới 1 hôm như Quân và mấy
thằng chiến hữu chết mê mệt. Ai
Trang cũng nói chuyện thân mật,
gọi anh rất dễ nghe, nhưng……..
Tên bạn sắp cưới sắp xếp cho
mấy ông khách từ Bắc ở lại 1
nhà nghỉ gần chỗ tổ chức đám
cưới. Trang và cô bạn ở cùng 1
phòng, Trang cẩn thận đến mức
người yêu đến chơi cũng rủ ra
ngoài hành lang chung đứng.
Quân chỉ thoáng để ý Trang
không phải vì Trang thế này, thế
nọ, mà vì Trang là người yêu của
Trung. Quân có nghe nói tên
Trung này rất hám gái Mà thôi,
Quân bỏ qua suy nghĩ về Trang,
vì yêu ai, là việc của Trang. Mà
chắc gì, Trang đã là “ Gái Zin ”
Nửa đêm, Quân bật dậy. Giấc mơ
ngày Trúc ra đi hiện về, ám ảnh
khiến nó không thể ngủ được.
Quân ra hành lang, lấy bao thuốc
trong túi, nhưng quên mất bật
lửa trong phòng. Đang định
quay về thì thấy đóm thuốc lập
lòe ở hành lang, Quân mạnh dạn
bước đến :
- Xin lỗi, ông mồi lửa cho tôi
được không?
Người đó quay lại, Quân sững
người, hóa ra, đấy là Trang.
Trang mỉm cười, giật lấy điếu
thuốc trên tay Quân, dí vào đầu
thuốc của nó. Thế là, ở hành lang,
lập lòe 2 đốm thuốc.
- Em không ngủ à?
- Em gọi anh là mày, tao nhé!!
- ( Đúng là loại giả tạo Chả tỏ vẻ
ngoan hiền lâu được ) Quân nghĩ
trong đầu rồi mỉm cười, nụ cười
có gì đó giễu cợt:
- Làm gái ngoan cả ngày khó
chịu à, tùy thôi.
- Không phải tao giả tạo đâu, mà
là, với mày, tao muốn thế này
thôi.!
Quân ngạc nhiên. Trang đã thay
đổi cách xưng hô ngay khi Quân
đồng ý, nhưng nghe có vẻ làm 2
đứa thân thiết với nhau hơn :
- Tại sao lại thế? – Quân vẫn
chưa thích ứng được với cách
xưng hô đấy.
- Thì thích thế, mày không ngủ
à?
- Không ngủ được, thế, không
ngủ à? – Quân vẫn nói trống
không
- Này, nghe nói mày là tay chơi
có tiếng ở Hà thành mà, chẳng lẽ,
chưa xưng mày tao với đứa con
gái nào à? Sao gượng gạo thế?
Câu nói của Trang khiến Quân tự
ái, Trang nghĩ nó sợ bọn con gái
ư?
- Nhiều rồi, thế mày…bỏ nhà đi
suốt ngày thế à?
- Tốt hơn rồi đấy, không, đây là
lần đầu tiên, tao thích thế. Thử
thay đổi và phá cách
- Con gái mà phá cách nhiều quá,
chúng nó khinh cho *****.
Chợt, Quân đỏ mặt, Quân cứ
tưởng Trang là bạn thân của
mình, nên buột miệng buông lời
tục tĩu, cô gái này lạ quá, sao lại
khiến Quân cảm thấy gần gũi
thế này cơ chứ!
- Thế mày là trai ngoan à? Tao
chơi bời nhưng tao cũng biết
giữ chừng mực, ông bà già tin
tưởng, nên tao bỏ nhà đi, ông bà
già k đi tìm, vì tìm, có mà đến
mùa quít năm 2999 cũng không
tìm được
- Thế nào là giữ chừng mực???
Quân thắc mắc, chẳng lẽ fake her
life ư?
- Hô hô, thế mày nghĩ tao mất
với thằng Trung rồi à, hay là, với
thằng nào trước đấy.
Quân giật mình, im lặng.
- Không, tao là gái ngoan đấy
Chúng nó gọi tao là ***, phạch,
điếm, **, vì nghĩ gái muốn có
tiền gái phải chơi Nhưng tao có
tiền rồi, tao chẳng việc gì phải
làm cái việc nằm ngửa dạng
háng ra xin tiền bọn đàn ông
- Nghe ghê qá đấy, thôi, đi ngủ
đi. Tao vào đây, sương xuống
rồi đấy.
Quân dụi điếu thuốc lên hành
lang, cời áo khoác rồi khoác lên
người Trang, lạnh lùng bỏ vào
phòng. Trước khi đi, Quân nghe
thấy loáng thoáng, tiếng Trang
khẽ nói : - Cảm ơn anh!!
Đám cưới của tên Chủ Fam diễn
ra vui hết mức vì sự hiện diện
của khá nhiều nhân vật nổi tiếng
trong thế giới ảo, thêm vào lại
có cả “dân chơi Hà thành” bỏ
nhà đi để dự lễ. Trang hôm nay
rất xinh, đến nỗi nổi bật hơn cả
cô dâu với vai trò phù dâu. Được
giới thiệu là “vợ” của tay cơ
Trung event, Trang phải đi tiếp
rượu, nó uống khá nhiều. Quân
cũng bị đám nữ vây lại, hỏi
thăm, làm quen, mời rượu,
nhưng tí rượu vang nhỏ nhoi ấy
làm sao khiến Quân say được.
Nhưng Trang thì mặt đã ửng
hồng, chân đi loạng choạng,
miệng cứ chúc rồi lại nốc rượu
vào. Đến khi Trang bước đến
bàn Quân, đưa ly rượu lên, Quân
bèn giật lấy, uống hết trong 1
hơi, nhìn Trang bực tức :
- Mày điên à, say con m ẹ nó rồi!
- Kệ tao, hôm nay vui mà, phải
say chứ
- S ư t ổ, cưới người ta chứ cưới
mày đâu mà cần mày không say
không vui?? Chào mọi người đi,
tao đưa mày về nghỉ.
- Không cần đâu, để chồng đưa
vợ về – Trung chen ngang cuộc
nói chuyện của Trang và Quân,
Trang không nói gì, cứ cười
cười, mặc kệ Trung đang cố hết
sức dìu nó đi. Quân đứng dậy,
kéo Trang lại, bế xốc lên rồi đặt
lên lưng Trung, nó cởi áo khoác
ra, khoác lên Trang, vì khi cõng,
chiếc áo co lên, nên dễ để lộ
hàng. Trung không nói gì, im
lặng, cõng Trang ra ngoài.
- Này, sao cô không đi cùng cái
Trang? – Quân tiến đến đứa bạn
đi cùng Trang, cô nàng cười
khẩy, cô nàng xinh, hơn Trang
rất nhiều, nhưng chẳng duyên
bằng Trang:
- Vợ chồng chúng nó, về hú hí
với nhau, đi theo để làm kì đà à?
- Thế nếu chúng ta như thế,
chẳng nhẽ lại để chúng nó tranh
phòng? – Quân hỏi đểu cô bạn
đó, cô ta tên là Ly, Ly đứng dậy,
chào cô dâu chú rể, rồi đi cùng
Quân ra ngoài, trước khi ra khỏi
cửa nhà hàng, Ly lẩm bẩm :
- Yêu rồi thì nói m ẹ ra, bày đặt
vl
Quân nghe thấy, nhưng bỏ
ngoài tai, nghĩ sao cũng được.
Quân chẳng quan tâm, vì tự
dưng cảm thấy, mình cần có
trách nhiệm với Trang, vì Quân là
bạn của Trang.
- Trung, mở cửa phòng cho em.
Ly đập cửa, 1 lát , cánh cửa
phòng mở ra, Trung đang mặc
áo, còn Trang thì đang nằm đắp
chăn trên giường, Quân xông
vào, đẩy mạnh Trung khiến cậu
ta mất thăng bằng, Quân kéo
chăn của Trang ra, Trang chỉ mặc
trên người chiếc quần bên
trong, còn bộ ngực và quần áo
đã bị lột sạch. Quân tức giận,
túm cổ Trung, đấm liên tục,
Trung cũng ngà ngà rượu,
buông lời **** rủa Quân, nhưng
bất lực không đánh trả được
Quân, vì nó quá khỏe. Ly không
nói gì, tiến đến, kéo chăn lại cho
Trang, rồi nhặt quần áo dưới đất
lên.
- Vứt thằng chó đấy ra nhà nghỉ
đi Quân.
Quân ngạc nhiên trước câu nói
của Ly, nhưng cũng dừng lại,
miệng Trung đã rách khá lớn ở
mép, gò má đỏ rực vì rượu và vì
bị đánh, Quân túm cổ lôi Trung
xuống cổng nhà nghỉ và đẩy
mạnh Trung, khiến hắn ta ngã
nhoài ra đường
- Đừng để tao gặp mày lần nữa!
- Thằng chó, cứ chờ đấy. –Trung
loạng choạng bước dậy, bắt xe
ôm gần nhà nghỉ ra về. Quân vội
chạy lên phòng, Ly đang sắp xếp
quần áo:
- Cô đang làm gì vậy?
- Chuẩn bị quần áo cho 2 đứa,
khi nào Trang tỉnh rượu, bọn tôi
bay về Hà nội.
- Sao gấp thế, chẳng nhẽ tối nay
bay luôn?
- Thế a tưởng tôi ngu à, ở đây
để thằng Trung kéo bạn nó đến
phá tan nhà nghỉ à. Nói cho anh
biết, anh phải nhớ là, hổ báo nơi
không phải đất của mình, chỉ
thiệt cho mình thôi.
- Cô nghĩ tôi sợ thằng chó đó
sao?
- Tôi không lo cho anh. Tôi sợ
thằng Trung tưởng anh yêu cái
Trang, rồi lại liên lụy đến nó thôi.
A phải bay cùng tôi, cái Trang,
chắc chưa tỉnh ngay được.
- Được rồi!
Quân về phòng, gọi điện cho
đứa bạn đi cùng, dặn bọn nó về
ngay để bay về gấp.
*) 9h tối. Quân, Ly, Trang và bạn
của Quân đã yên vị trên máy
bay, Ly bắt Quân vào trong ngồi
cạnh Trang để chăm sóc cho
Trang.
- Sao cô cứ tạo cơ hội cho tôi với
Trang vậy?
- Anh có thể chăm sóc nó.
- Dở hơi, tôi chỉ là quan tâm vì là
bạn thôi, chứ 1 play girl, tôi
không có ý định quan hệ tình
cảm.
- Với 1 play girl như cái Trang,
thích là nhích, nhưng nhích
xong thì biến.
- Trang qua tay bao nhiêu thằng
con trai rồi?
- Cứ là play girl thì sẽ như người
ta nói sao? Anh nhầm rồi, với nó,
tình yêu và tình dục, khác nhau.
Tình dục thì không yêu, còn 1 khi
đã yêu, khi nào chết vì nhau, thì
hãy nói đến chuyện tình dục.
- Nhưng đâu có đảm bảo được
cô ta chưa qua tay ai vì lời nói
của cô.
- Thử khác biết!!!
Đó chính là, hoàn cảnh Trang và
Quân biết nhau. Sau chuyến đi
đấy, Quân và Trang thường ntin,
chat yh và đi chơi cùng nhau.
Nhưng lần nào gặp là 2 đứa
cũng cãi nhau chí chóe. Từ khi
chơi thân với Trang, lạ 1 điều,
Quân chằng đồng ý hay cưa cẩm
em nào cả. Có lẽ, chuyện nghĩ ra
kế để Trang phải chịu thua khi
cãi nhau, đã chiếm hết thời gian
của nó rồi. Tức là tương đương
với việc : 24h I think about you
Yh của Quân im lìm, Trang thở
dài, cái tình cảm che dấu có lẽ, đã
không chịu nằm yên rồi, ngày
nào cũng ngọ nguậy, bây giờ thì
ương bướng lộ hẳn ra. Trang
sign out yh, rồi gọi điện cho Ly :
- Tao tỏ tình rồi!
- Như thế nào? Nó trả lời sao?
- Im lìm. Haizz. Thì là: mày làm ny
tao nhé thằng chó.
- Bố con điên, nói thế thì cụ mày
cũng phải bật nắp dậy mà ạ mày.
- Thế giờ thì sao? Ngọt ngào tao
không quen.
- Nếu thế thì, chờ đi!
Ly đột ngột cúp máy. Có lẽ, đã
đến lúc, để Trang tự tìm thấy
tình yêu của mình rồi. Tối nay,
Trang không đến Club, nó đến 1
quán café, khá nổi tiếng ở trung
tâm Hà nội. Đi 1 mình, Trang gọi
1 café đá, rồi ngồi vào góc
khuất, lật lại những kí ức có
Quân.
Cánh cửa quán café mở ra, Quân
bước vào, Trang mừng rỡ, định
cất tiếng gọi Quân, nhưng vừa
mở cửa ra, Quân đã quay lại,
nắm tay 1 cô gái, dắt cô ta vào
ngồi bàn đối diện với Trang.
Nhưng dám chắc, Quân không
nhìn thấy Trang, vì bàn đã bị
khuất đi. Trang cười nhạt nhẽo,
lấy điện thoại gọi cho Quân :
- Alo! Tiếng Quân vang lên trong
điện thoại, và cả quán café.
- Mày đang ở đâu thế, đang nói
chuyện im lìm là sao?
- Tao đang đi chơi. Không thích
out thì im lìm chứ sao!
- Đi chơi với người yêu à – Câu
nói của Trang, khiến Quân giật
mình.
- Thế hóa ra đây là câu trả lời của
mày à? – Trang tiếp tục nói, nó
đứng dậy, tiến đến trước mặt
Quân. Trang run rẩy, tháo chiếc
nhẫn ở ngón trỏ, đặt lên bàn :
- Chỉ có người yêu nhau, mới đeo
nhẫn đôi thôi. Tặng lại cho người
yêu mày.
Trang nhanh chóng tính tiền rồi
bỏ ra ngoài. Chẳng có cơn mưa
to đau khổ, hay cái níu tay ấm
áp, hoắc giọt nước mắt đắng cay
như trong phim, truyện mà nó
hay được đọc. Chỉ có dòng
người tấp nập, vô cảm. Người
cười, người nói, người hét,
người im lặng, người cau có….
Trang không thích khóc, không
thích bỏ chạy mù quáng, nó đi
bình tĩnh, Trang không có tư
cách để khóc, vì khóc chỉ khi
Quân là người yêu nó, đau khổ
khi Quân phản bội nó. Nhưng,
Quân chỉ là bạn, đơn thuần chỉ là
bạn. Vì thế, nó phải vui chứ!
Trang lại đi xe đến Club, đám bạn
và tiếng nhạc ồn ào, như xáo
trộn cảm xúc của nó. 1 lúc sau,
Quân cũng đến, và theo sau là cô
gái đó.
- Đây là câu trả lời mà mày nhận
được à? – Ly uống chút rượu rồi
hỏi Trang, Trang mỉm cười, khẽ
gật đầu, Ly ngồi im. Giữa vũ
trường sôi động, lại có sự im
lặng giữa Trang, Ly, Quân và cô
gái trẻ đó đáng sợ như vậy.
- 11h30 rồi, mày đưa em kia về
đi.
Trang mở lời, sau 15 phút im
lặng.
Quân lúng túng, rồi vội vã đứng
dậy, đưa cô gái kia ra ngoài. 5
phút sau, Quân quay lại :
- Sao không đưa nó về!
- Nó đi taxi về rồi.
- Người yêu mà thế à? Mày phải
đưa nó về chứ.
- Tao chả ham hố, về rồi lại nghe
mấy câu vớ vẩn. Nhạt !
- Làm sao mà vớ vẩn bằng mấy
câu tao nói với mày lúc chiều,
thôi quên đi, tao không muốn
del quan hệ tốt đẹp này.
Như không chịu nổi, Quân kéo
Trang ra ngoài, bàn tay Quân
xiết chặt cổ tay Trang đến nỗi
lúc Trang giằng ra, cổ tay đã hằn
lên những vết đỏ:
- Đ.c.m mày điên à?
- Ừ, anh đang điên đây!
Quân ôm chầm lấy Trang, Trang
vùng vẫy, nhưng vô ích, nó
không kháng cự vì trái tim nó
đang nằm yên trong lòng Quân:
- Em yêu anh từ bao giờ? – Quân
vẫn ôm Trang, thì thầm vào tai
nó.
- Thế cứ bảo làm ny là yêu à,
mày điên rồi.
Quân im lặng, rồi khẽ đẩy Trang
ra:
- Chính vì thế, nên anh mới cho
em thấy câu trả lời tối nay. Em
vui chứ Vì đùa giỡn anh vui rồi.
- Ai đùa giỡn, điên à?
- Thôi **** đi, tình yêu của em,
chỉ là trò chơi, còn tình yêu của
tôi, là cả cuộc sống. E làm sao mà
hiểu được chứ.
Trang im lặng, cúi đầu. Quân
chán nản quay đi.
- Đừng bao giờ bước đi vì chán
nản em, em hiểu được tình yêu
của anh, từ ngay cái ngày, anh
tống cổ thằng chó đó đi.
Trang mạnh mẽ thừa nhận, ừ, cô
yêu Quân, từ lúc đó, nhưng vì sợ
mất đi cái style của mình, Trang
đã giấu nó dưới tình bạn thân
đến mức đặc biệt. Quân xoáy
sâu ánh mắt vào đôi mắt của
Trang, ánh mắt hy vọng :
- Với 1 play girl như em, tôi tin
vào đâu đây.
Trang sững người. Hóa ra, từ
trước đến nay, Quân chỉ luôn coi
Trang, là 1 Play girl.
Im lặng, im lặng, và rồi….
- Vậy thì, xin lỗi vì 1 con play girl
đã yêu anh. Chúc anh tìm được
tình yêu mà anh cảm thấy,
người đó xứng đáng yêu anh.
Trang quay vào, lấy chìa khóa xe
rồi nhanh chóng dắt xe về, Quân
giữ tay lái xe của Trang, lắp bắp :
- Anh…thật sự…anh không có…ý
đó!
- Đã quá rõ ràng rồi còn gì.
Trang hất mạnh tay Quân, và rồi,
cô vụt đi, như cái bóng, trong
màn sương lạnh giá.
Trang không onl yh, không mở
điện thoại, đúng hơn, nó đã biến
mất. Vẫn sống, vẫn đi học,
nhưng không la cà đến club,
không chơi bời.
2 tháng sau cái lần cuối cùng gặp
Quân ở Club, Trang như thay đổi.
Đến bố mẹ cô sung sướng đến
phát điên, vì thành tích học tập
của con gái cưng, tự dưng vượt
trội hẳn lên, đến nỗi giữ TOP
trong trường. Ngoan ngoãn đến
mức khó tin.
- 2 tháng nay, mày như con điên
ý.
Ly vứt cái cặp lên giường, nằm
dài ra :
- Điên tí, thử cảm giác gái ngoan.
- Vui không?
- Đáng sống hơn trước kia.
- Mà mày không liên lạc với
thằng Quân à, mấy lần nó gọi
cho tao, hỏi mày đấy. Tao k cho
nó số mày, vì sợ mày không
thích. Nhưng mà *** yêu thì
thôi, cần đếch gì phải xa lạ với
nhau thế.
- Tao nghĩ, nó mới là người xa lạ,
mà chắc, nó cũng chả muốn, chơi
với mấy đứa play girl như tao vs
mày đâu.
Ly im lặng, chắc, Ly đã tìm hiểu
được nguyên nhân.
- Hôm nay là sinh nhật thằng
Quân đấy.
- Tao biết.
- Mày đi không?
- Đi chứ, play girl mà, bỏ qua
cuộc chơi nào được
Trang cười, nụ cười cay đắng.
- Happy birth day mày.
Trang bước vào Club, đặt túi quà
lên bàn, Quân lặng người, sau 2
tháng, gặp lại Trang, dường như,
Trang hiền hơn, và dịu dàng hơn.
- Cảm ơn!
Ngồi bên cạnh Quân vẫn là cô gái
đó, chà, yêu nhau lâu nhỉ, cũng
phải thôi, gái ngoan thì dễ gì mà
tán được, đâu phải thằng nào
cũng dám bỏ thời gian để cưa
cẩm gái ngoan, và đầu tư nhiệt
tình. Trang ngồi xuống, cái Ly
cất xe ở ngoài xong, bước vào :
- Chúc mừng sinh nhật anh
- Quà đâu – Quân cố nói đùa,
mong không khí vui nhộn hơn
chút :
- Ái chà, đâu rồi nhỉ? Thôi chết,
em để quên ở quán rồi.
- Vậy thì ra lấy đi!
- Nhưng có tiền người ta mới
cho lấy.
Cả đám cười ầm lên, cô gái đó
cũng cười, nụ cười giả tạo, Trang
cho là thế. Còn Trang, chỉ khẽ hé
môi.
- Anh này, tuy đã tặng quà,
nhưng em vẫn muốn tặng anh
thêm 1 món quà nữa. – Cô gái
đó- tên Trúc, lên tiếng, đám bạn
chỗ đó ồ lên, Trang cũng thoáng
ngạc nhiên. Quân đưa ánh mắt
tò mò nhìn Trúc:
- 28 này, e sẽ biểu diễn trong
đêm nhạc văn hóa 54 dân tộc ở
nhà Văn hóa hữu nghị Việt – Xô
đấy!
- Ồ!!!! Quân và đám bạn Quân
ngạc nhiên hết sức, Trang và Ly
đưa mắt nhìn nhau, chẳng có gì
là lạ cả. Nhưng ánh mắt Quân
như tràn đầy hạnh phúc, Quân
ôm chặt Trúc, khiến Trang hơi
khó chịu :
- Thật không em. Cuối cùng, em
cũng vượt qua được rồi.!
Đám bạn Quân vỗ tay rào rào,
Trang chẳng hiểu cái gì hết, nó
đứng dậy, bước đi. Quân kéo tay
nó lại:
- Đi đâu vậy, mày không chúc
mừng người yêu tao à?
- Đm mày điên à, quà sinh nhật
mày chứ tao *** đâu, chúc cái gì.
À…., chúc em biểu diễn thành
công nhé!
Trang cười rạng rỡ, Quân hơi
đau lòng, nhưng cũng miễn
cưỡng gật đầu.
- Giờ mày bỏ tay tao ra được
chưa?
- Mày đi đâu thế. Sinh nhật tao
mà mày định bỏ đi thế à?
- Hừ…nên nhớ, tao là 1 Play girl,
tao không bỏ 1 cuộc vui nào
đâu. Tao ra nhảy thôi, chứ ở đây,
*** có ai ôm, ngứa mắt lắm
Ly đứng dậy, rồi 1, 2, 3, 4, 5, 6,
7….thằng bạn Quân cũng đứng
dậy ra sàn nhảy, đơn giản, họ
muốn tạo không gian riêng cho
Quân và Trúc.
- Này, chị hôm nay lại nhảy hăng
thế – Linh, 1 đứa “ em xã hội ”
của Trang tiến đến gần, vừa
nhảy vừa hỏi, Trang rất quí Linh,
vì tính nó rất thằng thắn, tuy là
“ gái chơi ” đúng nghĩa, nhưng
Linh có cái tôi rất cao.
- Thì sinh nhật thằng Quân mà,
nhảy cho nó xem. Hahaa….
Trang chỉ vào bàn chỗ Quân
đang ngồi, vừa cười vừa nhảy.
- Ủa, kia chẳng phải là con Trúc
hay sao?
Trang quay lại, Linh biết người
yêu của Quân ư?
- Mày biết nó à?
- Cái con bẩn bựa đấy, biết nó
đúng là nhục cả mặt. Đm có thai
với thằng Khang “ngựa”, bố mẹ
nó biết, đuổi ra khỏi nhà, thằng
Khang đưa nó về nhà. Con đấy
phá thai, ở cùng thằng Khang,
thế mà cái bản tính ** của nó
*** chịu nằm im, hôm thằng
Khang đi Thanh Hóa ăn cưới chị
họ, nó dám dẫn trai về nhà
thằng Khang, Fang nhau trên cái
giường mà thằng Khang vs nó
đã từng làm thế
- Mày nói cái gì cơ? – Trang giật
mình, Ly cũng dừng lại, không
nhảy nữa. Sau 3 giây chết đứng,
Trang quay về bàn Quân, vẻ mặt
tức giật. Trang kéo Trúc đứng
dậy:
- Hóa ra, mày là gái làng chơi à?
Quân giật mình trước hành động
và lời nói của Trang, Quân hất
mạnh tay Trang khỏi tay Trúc,
quát lớn :
- Mày nói cái gì vậy con điên này.
- Đm mày yêu phải ****** rồi.
Trang gào ầm lên, Quân run rẩy
quay nhìn Trúc, Trúc sững
người. Lắp bắp :
- Chị…chị nói gì vậy?...em, em
không hiểu!
- Còn giả nai à, Linh, có phải con
tró này không?
Trang kéo Linh lại, chỉ thằng mặt
Trúc, Linh gật đầu:
- Đúng rồi, mày là người yêu
thằng Khang “ngựa” mà, sao lại
ôm anh Quân. À mà, mày phá
thai rồi, sợ cái *** rì nhỉ?
Trang cấu tay Linh, ra hiệu
không nên nói quá. Linh biết ý,
im lặng. Quân bóp chặt 2 bờ vai
Trúc:
- Có phải thật không?
- Anh!!!Không phải. Chắc chị ý
nhìn nhầm người rồi. Chị à….-
Trúc quay sang Linh, thần
người : - Chị ơi, em mới về nước
được 2 tháng rưỡi mà, có phải,
chị nhìn nhầm người rồi
không????
Quân quay sang Linh, ánh mắt hi
vọng:
- Mày điên à, mắt tao sáng lắm,
nhìn mặt mấy *******, Còn sáng
hơn, thế đây có phải ảnh mày
chụp với thằng Khang trên mạng
không?
Linh giơ điện thoại ra, cho Quân
và Trúc xem hình. Đúng là Trúc,
và cái thằng được gọi là Khang
“ngựa”. Quân ngồi phịch xuống
ghế. Trúc khóc ròng, ngồi xuống
ôm chặt Quân :
- Anh, anh phải tin em, em không
phải loại con gái đó. Em sang
Đức mới về nước, anh cũng biết
mà. Không phải đâu.
Quân đẩy mạnh Trúc ra, khiến
Trúc ngã nhoài xuống đất, đám
bạn Quân đang nhảy, thấy Trúc
ngã, vội chạy lại. Trúc tóm chặt
lấy chân Quân:
- Anh, tất cả không phải sự thật.
Là bịa đặt!
Quân bỏ ra ngoài, Trúc đuổi
theo, đám bạn Quân vây lấy
Trang, lo lắng hỏi sự việc.
*) Tại nhà Wc nữ Night Club:
- Linh, tôi có chuyện cần nói với
cô!- Trúc bước vào, lúc Linh đang
trang điểm lại.
- Sao, mày định làm gì. Bị lật mặt
rồi, quay sang trả thù tao à?
- Tôi đâu phải người như thế. Có
phải, ai đó đã xui cô làm phải
không?
- Mày thông minh đấy, chà, có
muốn biết không? – Linh cất đồ
trang điểm vào ví, mỉm cười
tiến đến gần Trúc, Linh càng
tiến, Trúc càng lùi lại, đến khi
Trúc đã sát vào cửa ra vào của
nhà Wc.
- Dù gì cũng đã over hết rồi, nói
cho mày nghe nhé ! M phải biết
là, chỉ có chị Trang, mới xứng với
anh Quân thôi. Vì ngứa mắt m ,
nên chị ý đã tin tưởng, giao cho
tao nhiệm vụ này đấy.
Vừa dứt lời, Trúc cười lớn:
- Cảm ơn cô, đã chứng minh, tôi
trong sạch! – Trúc mở cửa, Quân
đã đứng ngoài từ lúc nào, Quân
ôm chầm lấy Trúc, miệng lẩm
bẩm:
- Xin lỗi em, anh xin lỗi em nhiều
lắm. Anh không ngờ Trang lại là
con người như thế, anh phải làm
rõ chuyện này mới được. – Quân
chạy ra bên ngoài.
Lúc này, chỉ còn Trúc và Linh:
- Cô làm tốt lắm – Trúc lên tiếng,
rút trong ví ra 1 xấp tiền. – Đủ
để ăn chơi trong 3 tháng đấy.
Từ bây giờ, xem con chó
Trang đấy, có dám nhìn mặt anh
Quân nữa không.
- Hừ, không có gì. Với tao, tiền là
Number one. – Linh cười lớn, bỏ
ra ngoài.
Hóa ra, tất cả là kế hoạch của
Trúc.
Trang, Ly và nhóm bạn chuẩn bị
ra về, thấy Quân vội vã chạy ra,
Trang lo lắng hỏi:
- Mày bình tĩnh được chưa?
- Đm, hóa ra, tao chơi nhầm bạn
rồi. Mày *** phải chơi trò thuê
người để dựng lên chuyện vu
oan cho Trúc, từ bây giờ, mày
đừng bao giờ, xuất hiện trước
mặt tao nữa!! Tao *** muốn
nhìn thấy con người mày. CON
**!!!
Quân chỉ thằng mặt Trang, ****
to, Trang mở to mắt, nhìn Quân.
Trang đứng hình sau 3 giây. Rồi
bất ngờ cười, cười hả hê, sung
sướng:
- Tao chẳng bao giờ phải dựng
chuyện. Mày tin người yêu mày,
tao chẳng trách. Tao cũng không
muốn làm phiền mày nhiều nên
2 tháng qua tao đã không gặp
mày. Nhưng….mày đã chấm dứt
tất cả, những kỉ niệm, tình cảm,
cảm xúc giữa tao và mày bằng 2
từ CON **.. Tao không hiểu mày
nói tao thuê ai, vu oan ai. Nhưng
nếu mày muốn, tao sẽ biến mất,
cút khỏi cuộc sống của mày.
Trang chua xót nói, giọt nước
mắt của Trang lăn dài. Nó bỏ
chạy ra ngoài, Ly bỏ chạy theo.
Mấy thằng bạn của Quân lắc
đầu :
- Dù không hiểu chuyện gì đã
xảy ra, nhưng, mày tin nhầm
người rồi. Con Trang, không bao
giờ thấp hèn đến thế đâu –
Mạnh, 1 đứa bạn thân của Quân,
vỗ vai Quân rồi bỏ ra ngoài cùng
Ly và Trang. Đám bạn kia cũng
bỏ đi theo Mạnh.
Chỉ còn Quân, Quân ngồi xuống,
uống cạn ly rượu trước mặt,
nước mắt miễn cưỡng chảy ra :
- Tao cũng đâu có muốn thế. Tao
muốn tin lắm chứ.! – Tiếng Quân
nhỏ bé vang lên vô vọng giữa
tiếng nhạc ồn ào.
*) 1 tháng sau
Từ sau lần đó, quả thật, Trang lại
1 lần nữa, biến mất khỏi cuộc
sống của Quân. Bọn bạn Quân
cũng không thường đi chơi cùng
Quân nếu có mặt Trúc, Quân
chẳng hiểu tại sao? Trang là
người sai, Trúc đúng cơ mà. Sao
mọi việc, cứ như, Quân là người
sai hoàn toàn….
Quân ngồi giết thời gian ở quán
café, chỉ còn 4 tiếng nữa, Trúc sẽ
biểu diễn. Ước mơ bỏ dở 2 năm
trời của Trúc, cuối cùng cũng
được thực hiện :
- Thoải mái nhỉ! – Ly xuất hiện,
phá vỡ không gian của Quân.
- Đến đây làm gì? – Quân tỏ ra
lạnh nhạt với Ly.
- Tình cờ thôi!
- Vậy sang bàn khác ngồi đi.
- Ơ thế ngồi đây, anh khó chịu à?
Anh với Trúc, yêu nhau bao lâu
rồi?
- 9 tháng!
- Cái quái gì đấy, 3 tháng trước,
nó mới xuất hiện mà?
- 2 năm trước, anh quen Trúc, và
anh thích nó ngay từ cái nhìn
đầu tiên. Khi trở thành người
yêu, Trúc là người yêu lí tưởng.
Được 6 tháng, 1 ngày, Trúc đột
ngột bỏ anh và biến mất. Anh đã
rất hận Trúc, và lao vào, lăng
nhăng, trả thù lũ con gái bọn em.
Nhưng, hóa ra, anh đã hiểu lầm.
Trúc theo học múa, 1 lần trong
lúc tan học, vô ý ngã cầu thang,
khiến chân chấn thương khá
nặng. Trúc phải sang Đức điều trị
nếu muốn tiếp tục múa, không
muốn anh chờ đợi vô vọng, Trúc
im lặng ra đi. Và khi trở về, Trúc
rất hối hận, và bảo anh quay lại,
nếu chưa có người yêu. Và anh
đồng ý!
- À, hóa ra cái ngày cô ta bảo
quay lại, là cái ngày cái Trang tỏ
tình với anh hả?
- Ừ – Quân hạ giọng.
- Anh điên con mẹ nó rồi, anh
còn yêu nó không? Từ khi quen
con Trang, anh đã không còn
yêu ai, lăng nhăng với ai,
anh…..*** biết còn chất xám
đọng lại trong đầu không nữa.
- Em vẫn cái kiểu động đâu văng
tục ở đấy nhỉ. Trang là Play girl,
anh không thể và không yêu nổi.
- Đm, Play girl, nó ăn chơi, hay đi
bar, đánh nhau, đua xe, nhưng ít
ra, nó cũng *** như con người
yêu anh. Nó giữ giá, nó chưa
từng qua tay thằng đàn ông
nào! Anh biết chưa?
- Thế nào là k như ny anh! Em
nói năng cho cẩn thận đi. Trang,
không thể nào bằng Trúc được
đâu.
- Đm, *** nói với loại bị ny tẩy
não như anh nữa. 2 tiếng nữa,
Trang sẽ sang Pháp. Anh biết
chưa?
- Sao lại sang Pháp, đi du lịch à,
đang giữa năm học cơ mà!! –
Quân ngạc nhiên.
- Là du nhưng là “du học” chứ
không phải “du lịch”. Và đây,
tặng anh, toàn bộ sự thật!
Ly đứng dậy, ném máy ghi âm
và 1 bức ảnh lên bàn Quân, rồi
bỏ đi. Quân sững người, sao tự
dưng, đang yên lành, nhà không
ở đi du học làm gì. À đâu, Quân
quên mất, đâu còn yên lành nữa.
Quân lật tấm ảnh lên, đó là bức
ảnh Trúc chụp cùng 1 người con
trai, hình như chụp trong nhà
nghỉ. Quân giật mình, đánh rơi
bức ảnh xuống bàn, bức ảnh úp
xuống, để 1 dòng chữ mặt sau
hiện lên. 1 đường link blog, bên
dưới là dòng chữ của Ly : Blog
của người yêu anh đấy!
Quân vội vã cầm hết những thứ
Ly đưa, thanh toán tiền và phi
xe đến quán internet gần nhất.
Link truy cập blog được điền
vào, Quân bình tĩnh ấn enter,
sau khi load 15 giây, 1 trang
web mở ra. Toàn là ảnh của Trúc,
có cả cái ảnh Trúc mới chụp hôm
qua và khoe Quân khi Trúc mặc
bộ quần áo mới. Bên dưới là rất
nhiều ảnh của Trúc, và người
con trai khác. Quân như không
tin vào những bức ảnh, nhỡ là
trò đùa của Ly, ghép ảnh vào thì
sao? Quân chợt nhớ đến chiếc
máy ghi âm Ly đưa, nó cắm tai
nghe vào, và load mp đầu tiên.
Mà đúng hơn, là mp duy nhất,
dài 47 giây:
““- Cô làm tốt lắm – Trúc lên
tiếng, rút trong ví ra 1 xấp tiền.
– Đủ để ăn chơi trong 3 tháng
đấy. Từ bây giờ, xem con chó
Trang đấy, có dám nhìn mặt anh
Quân nữa không.
- Hừ, không có gì. Với tao, tiền là
Number one.””
- Tiếng của Trúc và 1 người con
gái khác. Quân chợt hiểu ra tất
cả. Quân kéo xuống comment
blog của Trúc, thấy comment của
1 người có nickname là “Trang
0”. Đó là biệt danh của Trang,
Quân lặng lẽ đọc comment:
“ Dù gì, Quân cũng chẳng yêu chị,
nhưng, Quân lại rất yêu em,
mong em suy nghĩ lại, nghĩ cho
Quân và yêu Quân thật sự. Từ
trước đến giờ, Quân rất coi
thường, những đứa Play girl, và
đặc biệt, cực kì khinh bỉ. Giống
như việc Quân đã ghét và khinh
bỉ chị. Vì thế, mong em, đừng
thế nữa. Chị sẽ đi du học Pháp,
chị sẽ quên Quân. Và sẽ luôn thật
lòng chúc phúc cho 2 người.”
Tất cả như 1 tiếng sét, đánh
trúng vào người Quân. Khiến nó
như tỉnh ra, tỉnh ra tất cả, không
còn sống trong những lời nói dối
và giả tạo của Trúc. Quân hổi
hận, vì đã vội vàng kết tội Trang,
vì đã mất bình tĩnh, nóng nảy
đến mức, thốt ra 2 từ không
đáng nói, mà Quân biết, 2 từ đó
đã, đang, và sẽ làm tổn thương
Trang rất nhiều.
Còn 1 tiếng nữa để Quân sửa sai
lỗi lầm. Bây giờ, trời mưa rồi, cơn
mưa trong trận gió mùa đông
bắc, lạnh đến tím cả da thịt.
Quân dầm mưa, phi xe với tốc
độ cao nhất ra sân bay. Đôi tay
Quân giữ chặt tay lái, lòng Quân
lạnh buốt, đau đến nỗi thắt cả
lại.
Đánh giá 1 con người, kết tội 1
người con gái, mà chính Quân,
đã yêu rất sâu đậm, tha thiết.
Trang nào biết chứ, Quân rất
yêu Trang, nhưng vì Trang cứ
luôn coi nhẹ người yêu, nên
Quân không đủ can đảm, để yêu
và bất lực trước tình yêu của
Trang. Nhưng bây giờ, mặc kệ,
Quân sẽ gạt bỏ tất cả, lòng tự
trọng của 1 dân chơi, của 1 đại
gia, Quân sẽ vứt bỏ, thậm chí là
sẽ đốt rụi nó, để đổi lấy tình
yêu. Nhưng, cái giá của tình yêu,
là rất lớn……….
*) 7 năm sau.
Chiếc máy bay từ Pháp đến Việt
Nam đáp xuống phi trường, 1
người phụ nữ quí phái bước ra,
trước sự chào đón cả 1 đại diện
tập đoàn Sông Đà:
- Chào mừng Giám đốc về nước!!
Băng rôn, bảng tên đỏ rực dòng
chữ, chào mừng giám đốc về
nước. Người phụ nữ đó, bỏ kính
ra. 7 năm rồi, Trang đã thay đổi,
vẫn đẹp như xưa, nhưng không
còn quậy phá, ngang tàng nữa,
mà đã thành người đáng kính
trọng, với vẻ lạnh lùng đến cao
quí. Mọi người gọi cô là Giám đốc
Trần.
- Chúng ta rời khỏi đây thôi, tôi
không muốn ở lại đây lâu.
Bà giám đốc Trần lạnh lùng bước
vào trong xe, kí ức của 7 năm
trước trở lại, bóp nghẹt trái tim
bà.
- Woa!! Trông già như bà mẹ dân
chơi anh hùng rồi đấy! – Ly
bước vào Club, nơi Giám đốc
Trần lạnh lùng ngồi đó. Nhưng
không phải những bộ quần áo
công sở lịch sự, mà là bộ váy dài
quyến rũ :
- Nhà tạo mẫu Ly Phạm giống
đầu đàn chó sói hoang quá rồi –
Trang đáp lại, 2 đứa mừng rỡ
ôm chầm lấy nhau, Ly đã thực
hiện được ước mơ, là nhà tạo
mẫu cho công ty người mẫu
NWG khá nổi tiếng. Cả 2 đứa Play
girl của 7 năm trước, đã là người
phụ nữ thành đạt ở tuổi 25.
- Xin chào người đẹp ! – Mạnh,
bạn thân của Quân bước vào
chen ngang câu chuyện, Mạnh
cũng đã là Trưởng phòng phát
triển của 1 công ty nước ngoài
đặt trụ sở ở Việt Nam. 7 năm
không gặp, cũng như Trang và
Ly, hắn ta, hết sức đàn ông.
Ly và Trang đứng dậy, lịch sự
bắt tay mạnh, rồi cả 3 cười ầm
lên. Thói quen công việc của họ
đã không còn phù hợp với nơi
loạn lạc như thế này.
- À, đây là Giám đốc của công ty
mình, Phan Khánh, còn đây là
Giám đốc quảng cáo tập đoàn
sông Đà,Trang và nhà tạo mẫu
của công ty NWG.
Mạnh giới thiệu 1 người, Khánh
bước vào, Trang và Ly giật mình,
nhưng cũng lịch sự bắt tay chào
hỏi Khánh trước khi thắc mắc
với Mạnh :
- Thế này là thế nào? – Trang lên
tiếng.
- Thế nào là thế nào, chỉ giống
thôi, chứ không phải Quân đâu. –
Mạnh thủng thẳng trả lời, Trang
thất vọng nhìn Khánh. Khánh
giống Quân quá, từ vóc dáng,
đến góc cạnh khôn mặt, chỉ có
chi tiết trên mặt là khác thôi.
Khánh hơn Quân và Mạnh 1 tuổi
( Mạnh nói thế), vì thế, trông
Khánh rất già dặn.Đôi mắt Khánh
cương quyết và lạnh hơn của
Quân. Đã 7 năm rồi, Trang vẫn
chưa quên được Quân, quên
được hình bóng và tình yêu
đấy.
- Ngày mai, đã là 28 rồi! – Trang
buồn bã nhắc đến, Ly, Mạnh nhìn
nhau, cười gượng gạo. Đúng rồi,
mai là 28 rồi. Khánh như không
hiểu chuyện, bèn cất tiếng hỏi :
- Mai sinh nhật ai hả? Hay có điều
gì đặc biệt!
- À, là ngày quan trọng, của bạn
em, anh có muốn đến không? –
Cái tật vô duyên của Mạnh 7 năm
rồi, chẳng thay đổi tí nào. Khánh
vui vẻ gật đầu. Trang im lặng,
cũng nên giới thiệu cho Quân, 1
người giống Quân như thế này
chứ. Vậy là, mai Trang sẽ được
gặp Quân.
*) Sáng hôm sau, Trang, Ly, Mạnh
và Khánh đứng trước cửa nhà
Quân. Trang và Ly mặc váy đen
dịu dàng, còn Mạnh và Khánh với
bộ vest đen trông thật lịch lãm.
Trang nghẹn ngào gõ cửa nhà
Quân, tiếng vang giữa tay người
và tấm đá vang lên. Trang đặt
bó hoa trước nhà của Quân. Ngôi
nhà không cao, nhưng chắc
Quân sống rất thoải mái. Giọt
nước mắt lăn dài trên mặt Trang,
cô vuốt ve di ảnh của Quân. Di
ảnh chứa khuôn mặt người con
trai 19 tuổi, rất đẹp. Trang lấy
khăn giấy trong ví, cẩn thận lau
từng dòng chữ dưới di ảnh. : “
Hoàng Khánh Quân – Mất ngày :
28.12.2004. Hưởng dương : 19
tuổi”.
Quân đã ra đi trong cái ngày
mưa ấy, cái ngày mưa mà Trang
rời khỏi Việt Nam. Ngay trước
cửa sân bay, vì tránh 1 chiếc xe
đạp đi ngược chiều, Quân ngã xa
và bị văng mạnh, đầu đập vào
vỉa hè. Và, bác sĩ bảo, Quân đã ra
đi. Sau 2 ngày cấp cứu, sau 2
ngày Trang khóc đến cạn nước
mắt và gục trước cửa phòng cấp
cứu. Trang gào thét như điên,
đập phá mọi thứ khi bố mẹ
Trang nhốt cô, không cho cô đi
dự đám tang của Quân. Sau 3
tháng điên loạn, có 1 bưu phẩm,
1 bức thư,1 sợi dây chuyền và 1
chiếc nhẫn.
“ Trang à, anh xin lỗi vì không
được ở bên cạnh em, anh đã
tỉnh lại, nhưng anh biết là, ông
trời cho anh tỉnh lại, 1 chút thôi,
để cố gắng viết cho em những
dòng chữ này. E phải mạnh mẽ
lên, đừng có trẻ con nữa nhé,
thế giới này, e không thể tin ai
ngoài bản thân. Nhớ đừng ăn
bánh mì cua biển kẹp salat nhá,
biết là bị dị ứng, mà đôi lúc thèm
quá em toàn quên thôi. Đừng
uống rượu nữa, dễ hại em lắm
đấy. E sống thay cho anh nhé,
hãy thành công thay cho cả anh
nữa. E đã ước mơ được làm điều
gì đó to lớn mà, anh cũng thế,
nên thực hiện hộ anh đi nhé.
Vòng cổ và chiếc nhẫn, coi như
quà anh tặng trước cho em,
mừng trước ngày em thành đạt.
Điều cuối, anh muốn nói với em :
584-1314-520”
Và người ta coi đó là, di chúc
cuối cùng của Quân.
Trang xót xa khi nhớ lại, cô
nghẹn ngào nói trước mộ Quân :
- Em không phải người thất hứa
đâu nhé. Em đang sống hộ cho
cả anh nữa đây, em trờ về gặp
anh rồi này, anh chào em chưa.
Người ta gọi em là Giám đốc
Trần đấy. Oai nhể! Hì hì, mà anh
có mắt thẩm mĩ đấy, chiếc nhẫn
của anh, em dám cá, chẳng ai
đeo đẹp bằng em đâu. Nhưng
mà, rốt cuộc, anh ngang lắm.
Chẳng chịu thừa nhận là anh yêu
em gì cả. Nhưng không sao. Em
sẽ đợi anh mà, đợi đến khi nào
anh nói với em câu nói đấy, em
sẽ lấy anh. Và lúc đấy, anh
không chạy được đâu.
Ly, Mạnh và Khánh im lặng. 7
năm rồi, Trang đã trưởng thành
hơn, nhưng sự ra đi của Quân,
như vết sẹo hằn trong trái tim
Trang.
- Những lúc trống vắng thấy cô
đơn
Anh mới nhận ra anh đã mất em
thật rồi
Còn không em ơi tháng ngày bao
êm đềm
Nhìn lại đây chỉ còn nước mắt
rơi....
Tại vì sao ngày xưa anh đã luôn
dối em
Chìm trong bao cuộc vui chôn
sâu nơi bóng đêm
Tại vì sao người không một câu
trách than
Để rồi quay vội đi tình yêu vỡ
đôi
Khánh chợt cất tiếng hát, khiến
Trang, Ly và Mạnh ngạc nhiên,
bài hát “Anh Xin Lỗi”, Trang
ngừng khóc, im lặng lắng nghe.
Khánh đẩy ánh mắt về đôi mắt
Trang, ánh mắt hi vọng, mà
Trang từng nhìn thấy ở Quân:
- Nếu em là Quân, và Quân là em,
Quân không muốn như bài hát
này đâu. E mạnh mẽ lên nhé !!
Trang mỉm cười, rất thanh thản.
Trang đứng dậy, ôm chặt Ly và
Mạnh, Ly và Mạnh rất ngạc nhiên
khi Trang xúc động đến vậy.
Trang bước đến cạnh Khánh :
- Cho em hôn Quân nhé! – Khánh
im lặng, Trang thơm nhẹ lên má
Khánh, nước mắt Trang lại chảy
dài. Trang thì thầm vào tai
khánh :
- Em thực hiện lời hứa rồi nhé, và
bây giờ, em đi tìm anh để bắt
anh nói yêu em đây, bắt anh
rước em về đây.
Trang gục ngã trước mộ Quân.
Khánh lặng người, cả 3 người
hoảng hốt, vội vàng bế Trang
đưa đi bệnh viện. Khánh run rẩy
trước phòng cấp cứu, Trang đã
uống thuốc độc trước mộ Quân.
Trang đã chọn con đường
“chết” để đi tìm Quân.
- Anh xin em, anh sai rồi, đừng
đi Trang ơi, sao em ngốc thế
chứ. Em nghe thấy giọng hát
này mà em không nhận ra anh
sao? Anh không thử thách em
nữa đâu. Anh ngu quá, 7 năm cô
đơn của anh, sao vẫn chưa khiến
anh tin tưởng em cơ chứ. Em mà
đi, làm sao, anh sống được đây.
- Uống đi. Anh đừng khóc
nữa…..QUÂN!!! – Ly giơ ly café
trước mặt Khánh, Khánh run rẩy
nhận lấy ly café, anh đau đớn
nói khẽ :
- Nhẽ ra, 7 năm trước, anh không
nên biến mất như thế. Nhẽ ra,
anh phải cùng Trang sang Pháp.
Và nếu, anh xuất hiện sau 7 năm
Trang về nước, trước mặt Trang,
với Quân của ngày xưa, thì cô
ấy, đâu có làm điều dại dột thế
này!!
- Anh điên 7 năm chưa đủ hay
sao? Đừng có tự trách mình như
thế. Thật sự, khi nghe Mạnh nói
anh chính là Quân, em đã rất
ngạc nhiên. Nhưng, em tin chắc,
cái Trang không trách anh đâu.
Vì anh chỉ muốn tốt cho cái
Trang thôi mà.
Im lặng….
Cánh cửa phòng cấp cứu mở ra,
Bác sĩ bước ra, tháo khẩu trang,
đặt bàn tay hi vọng lên vai
Khánh, à không, Quân mới đúng :
- Cháu đừng lo, cái Trang đã qua
cơn nguy kịch, nó mạnh mẽ lắm
mà. Nó là ai cơ chứ. Con gái của
ông già này đấy!!
Bác sĩ Trần – mỉm cười bước đi,
chiếc giường bệnh được kéo ra
khỏi phòng cấp cứu và đến
phòng điều trị đặc biệt. Ly, Mạnh,
và Quân đi theo. Trông Trang
trong bộ đồ bệnh nhân, chẳng
đẹp tí nào. Cũng may, Trang đã
qua cơn nguy hiểm.
2 ngày đầu tiên, phòng bệnh
tràn ngập mùi hoa, hoa xếp
chống cả lên ghế ở phòng đợi
ngoài hành lang của phòng. Giám
đốc bị tai nạn, nhân viên từ bé
đến lớn, đến thăm. Lại thêm cái
mồm ti tỉ duyên của thằng Mạnh
oang oáng ở công ty là, vợ
tương lai của Giám đốc nằm
viện, thêm cả nhân viên của
“Khánh” đến thăm, Trang đã hôn
mê 2 ngày rồi, chưa tỉnh:
- Tội nghiệp giám đốc thật, có cô
vợ tương lai vừa xinh đẹp, giỏi
giang, “sắp cưới” rồi lại gặp tai
nạn ( Cái vụ sắp cưới trăm phần
trăm là từ Mạnh mà ra)
1 nhân viên nữ bước ra khỏi
phòng bệnh, thở dài :
- Nghe nói trước đây, giám đốc
và vợ chưa cưới trải qua rất
nhiều gian khổ mới đến được
với nhau.
- Nghe cứ như trong phim Hàn
Quốc ý, nhưng mà cũng tiếc
thật, cứ tưởng Giám đốc còn cô
đơn, chúng ta sẽ có cơ hội.
Haizzz
Đám nhân viên của “Khánh” than
thở.
- Em nghe thấy gì không? Người
ta ghen tị với em đấy. – Quân
vừa nói vừa cất gọn quà của
Trang vào 1 chỗ. – Mà khéo có
khi, phải đặt thêm 1 cái phòng
bệnh nữa, đề đựng quà thăm
bệnh của em đấy. Tỉnh dậy mà
xem, nhanh lên, em vẫn là người
gây ra rắc rối như ngày nào.
7 năm trời, Trang đã nói chuyện
1 mình, với Quân, và bây giờ,
Quân đang trả qua cảm giác của
cô. Trang từ từ mở mắt, đưa tay
lên che mắt 1 cách mệt mỏi :
- Anh vẫn ồn ào như trước nhỉ! –
Cứ làm phiền người ốm thế này!
Trang khẽ nói. Trang tỉnh dậy
khiến Quân giật mình. Quân sung
sướng, ngồi xuống bên cạnh
giường bệnh, xiết chặt tay
Trang :
- E tỉnh dậy rồi, đồ ngốc này!
- E có làm gì đâu mà ngốc.
- Em đi tìm anh khi anh ở ngay
trước mặt em, thì chả ngốc, thì
sao!
- Có người còn ngốc hơn, chơi
trò chơi trốn tìm với 1 người
ngốc, và mãi vẫn chưa trốn khỏi
người ngốc đấy.
- Thế em yêu phải cái người
ngốc hơn em rồi nhé!
- Ai yêu anh???
- Lần sau, đừng như thế nữa
nhé. Đừng rời xa anh nữa nhé! –
Quân ôm chặt lấy Trang, thì
thầm. Trang mìm cười hạnh
phúc:
- Anh có yêu em đâu, sao em
phải ở bên cạnh anh cơ chứ!
- Ai bảo không yêu nào.
- 7 năm trước, trước cái giây
phút bắt đầu lừa em, sao anh
không nói anh yêu em cơ chứ!
- Nói rồi mà, trong bức thư ấy!
- Làm gì có!
- Hóa ra em không biết
584-1314-520 là gì à?
- Không!
- Ngốc quá mà, ngốc lắm cơ. Cách
nói lái dựa theo phát âm của
Trung Quốc đấy : nghĩa là, anh
xin thề, trọn đời, anh yêu em.
- Anh thề rồi nhé. Giờ em tìm
được anh rồi. Trò chơi trốn tìm
kết thúc!
Và 1 tình yêu thật sự thăng hoa,
khi 2 người như 1 , hiểu và quan
tâm cho nhau.
<< Trang Trước
xem mục này
Đang xem: 1
Hôm nay: 1
Tất cả: 22
kmvip
Kmvip

Lamborghini Huracán LP 610-4 t